Tôi đoán mấy bồ đều sẽ nghĩ tôi đang nói nhảm nhưng tôi thực sự không có chút manh mối nào về điều vừa xảy ra với tôi. Tôi đã gần như suýt mất nó, may thay, tôi đã có thể để ý rằng nơi này rất giống với thế giới trong game mà mình chơi gần đây.
Tôi mới bị mất việc vào tháng trước, lý do là công ty muốn cắt giảm nhân sự vì làm ăn khó khăn. Sau 2 ngày buồn bã, tôi tiếp tục đi rải hồ sơ xin việc nhưng phỏng vấn tới công ty thứ 4 rồi mà vẫn chưa ưng ý môi trường nào
Làm poster Cho mọi sự kiện. Bất kể loại sự kiện nào bạn muốn quảng bá, miễn phí phần mềm thiết kế poster của chúng tôi đã giúp bạn tham gia. Tạo poster để chia sẻ thông tin chi tiết cần thiết và thu hút sự quan tâm của khách hàng tiềm năng đối với sự kiện của bạn ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thực hiện hợp đồng: khi chúng tôi được yêu cầu thu thập và xử lý thông tin cá nhân của quý khách để cung cấp các dịch vụ mà chúng tôi đã đồng ý theo hợp đồng cung cấp cho quý khách, ví dụ như khi quý khách đã đặt chuyến bay với chúng tôi hoặc sử dụng dịch vụ
Không có nhân vật phản diện thực thụ nào trong truyện của Murakami. Rừng Na Uy có nhân vật phản diện nào ư?Ngay cả kẻ giết mèo trong Kafka bên bờ biển hay con cừu với ngôi sao nâu trên lưng muốn tạo nên một hệ thống của riêng mình trong Cuộc săn cừu hoang cũng không hẳn là nhân vật phản diện.
Tác phẩm: "Tôi thực sự không muốn làm nhân vật phản diện".Tác giả: Tam Thiên Phong Nguyệt.Thể loại: Đam mỹ, xuyên sách, hiện đại, hài.Editor: Quân Bũ
bpz3kV.
Đến buổi tối, Đường Minh Hề ngáp một cái lập tức trở về phòng hôm qua ở trong phòng của tiểu Diệp Hành ngủ một đêm, cũng không phải nói không thoải mái sao, chẳng qua là cậu không có thói quen ngủ với người khác!Giường của mình vẫn là tốt nhất, vừa lớn, còn có thể lăn lung Minh Hề cảm khái một tiếng, không có chút hình tượng ngã trên giường lớn, dùng sức lăn lộn vài thế giới này còn có chỗ nào thoải mái hơi giường ngủ chứ?Nghĩ đến sang năm mình sẽ phải chạy rồi, thật là hơi không nỡ cái giường này nay cậu giằng co cả một ngày, sau khi lên giường rất nhanh đã lập tức mơ màng ngủ thiếp nửa đêm, cậu bị tiếng động ngoài cửa đánh sao hôm nay chưa ngủ được bao nhiêu đã sáng rồi?Đường Minh Hề nửa mê nửa tỉnh liếc nhìn điện thoại, lúc này mới bốn giờ sáng!Cậu khó khăn xuống giường, mở cửa ra vừa phòng khách, vẻ mặt của Diệp Hành bình tĩnh, đã ăn mặc chỉnh tề, chuẩn bị ra Minh Hề sửng sốt, nghĩ thầm bây giờ nam chính cũng liều mạng như vậy sao?Bảy giờ đi làm cũng không thỏa mãn được hắn, bây giờ bốn giờ sáng đã ra ngoài đi làm rồi?Diệp Hành chú ý tới sự xuất hiện của cậu, nghiêng người nhìn câu “Tôi đánh thức anh hả?”Mặc dù là như Minh Hề lắc đầu “Không có. Đêm hôm khuya khoắt cậu đi đâu vậy?”Cũng không thể là thật sự đi làm chứ?Vẻ mặt của Diệp Hành dừng lại một chút, giấu thêm biểu cảm trên mặt.“Bệnh viện điện thoại tới, nói với tôi là Diệp Nguyệt đang cấp cứu.”Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, Đường Minh Hề tức muốn mở miệng an ủi gì đó, nhưng nói như thế nào, cậu yên tâm là được rồi nam chính, em gái của cậu có nhân vật chính là cậu soi sáng, chắc chắn sẽ không có chuyện gì!Suy cho cùng nguyên trong tiểu thuyết, chẳng những Diệp Nguyệt không có chuyện gì, còn tìm được tủy sống thích hợp, vui vẻ sống đến cuối đời, còn kết hôn sinh con cùng, Đường Minh Hề vội vàng đổi một cái áo khoác, rửa mặt rồi đi xuống lầu “Tôi đi với cậu.”Hình như Diệp Hành có hơi ngoài ý muốn “Anh không ngủ hả?”“Mạng người là trời, tại sao tôi có thể ngủ được.” Đường Minh Hề lầm bầm một câu “Tôi cũng không phải là loại người không có lương tâm.”Ánh mắt của Diệp Hành dừng ở trên mặt Đường Minh Hề thật lâu, một lúc sau, hắn cầm áo khoác ngoài phủ lên người Đường Minh Hề “Nhiệt độ buổi tối thấp, mặc thêm một cái.”Một chiếc Bentley đen chậm rãi chạy ra khỏi công quán Minh đường Diệp Hành cũng không nói chuyện, Đường Minh Hề biết tâm trạng của hắn chắc chắn là rất nặng nề.“Cậu đừng quá lo lắng.” Cậu phá vỡ sự im lặng “Nhất định không có vấn đề gì đâu.”Diệp Hành cụp Minh Hề nói “Bây giờ y học phát triển như vậy, có khi Đường gia sẽ nổ lực hỗ trợ tìm kiếm tủy sống thích hợp, nhất định sẽ tìm được.”Ánh mắt của Diệp Hành lóe lên một cái, nhắm mắt lại “Chỉ hy vọng như vậy.”Đường Minh Hề cố gắng nhớ lại trong tiểu thuyết, tại sao Diệp Nguyệt khỏe nhớ ra, hình như trong sách không có nói, chỉ nói là Diệp Hành đang tiêu diệt Đường gia, sau khi vị “Đường Minh Hề” thức dậy, bệnh của Diệp Nguyệt cũng từ từ khỏe những thay được tủy sống thích hợp, ngay cả máu RH âm tính cực kỳ hiếm cũng nói thua là ra chắc là sau khi Diệp Hành cầm quyền, thế lực bành trướng rồi, cho nên mới có nhiều tài Minh Hề yên lặng suy nghĩ, nhưng cuối cùng vẫn thấy chỗ mấu chốt không nghĩ giờ sáng, phòng cấp cứu trong một bệnh viện ở thành phố trở nên hoảng Đường Minh Hề đến, cuộc phẫu thuật của Diệp Nguyện còn chưa kết và Diệp Hành đợi ở cửa khoảng hai tiếng, thẳng đến trời bên ngoài cũng tờ mờ sáng rồi, đèn phòng cấp cứu mới Nguyệt nằm trên giường trong phòng phẫu thuật, ngay cả liếc mắt một cái cũng không để cho bọn họ nhìn, trực tiếp đẩy vào phòng giám hộ quan trọng.“Tình trạng người bệnh không quá tốt, trước mắt cần ở quan sát ở phòng giám hộ quan trọng một thời gian ngắn, nếu như có thể tỉnh lại thì là tốt nhất, nếu như không tỉnh thì…” Bác sĩ tháo khẩu trang “Người nhà cũng chuẩn bị tốt tâm lý.”Đường Minh Hề vô thức nhìn Diệp Hành, đối phương siết chặt quả đấm, vẻ mặt nói không ra lời rất nặng này cậu cũng không giúp được gì, vẫn theo chân Diệp Hành đứng ở ngoài phòng giám hộ quan trọng, cách tấm thủy tinh nhìn Diệp mặt của cô gái nhỏ trắng bệch, hai mắt nhắm gương mặt còn dính một ít vết máu do mình ho Minh Hề nhớ tới lần trước lúc thấy cô, Diệp Nguyệt còn sức sống bừng bừng, ngay lập tức biến thành đóa hoa sắp khô nghĩ đến kết quả thê thảm của chính mình, cho nên khi nào nam chính trở về Vân Kinh chứ cho cùng em gái của nhân vật chính có hào quang nên không chết đượcMình cũng không có phải chạy QaQ.“Đói bụng không?” Bỗng nhiên Diệp Hành lên tiếng hỏi Minh Hề lấy lại tinh thần, bụng rất phối hợp kêu “Ọt” một tiếng, coi như là cậu muốn nói không đói bụng cũng không được.“Đi thôi, đi ra ngoài ăn chút gì đó.”“Nếu không thì ở với Diệp Nguyệt thêm chút nữa đi.”“Không cần.” Diệp Hành thở dài “Tôi quen rồi.”Đây không phải là lần đầu tiên Diệp Nguyệt xuất hiện tình trạng nguy cấp như vậy, từ lần trước sau khi Hoàng Vu Phi nói với hắn tình trạng của tiểu thư càng ngày càng là lần thứ ba Diệp Nguyệt vào phòng giám hộ quan qua là hai lần trước, không nghiêm trọng bằng hôm Diệp Hành nhìn cô, Diệp Nguyệt ở phòng giám hộ quan trọng vẫn có thể mở giờ, quán ăn sáng gần bệnh viện đã mở Minh Hề ngoan ngoãn ngồi trên Bentley chờ Diệp Hành, chưa được bao lâu, Diệp Hành lập tức cầm một túi bánh bao hấp nóng hổi trở người ngồi ở hành lang hoa viên sau bệnh viện, cảm nhận được sự yên tĩnh một Hành mở nắp sữa đậu nành, để ở trong tay đợi nó lạnh một miệng nhỏ của Đường Minh Hề đang gặm bánh bao hấp, lén liếc nhìn tiểu Diệp Hành đang ngẩn chắn là rất khó chịu, nhưng mà cũng không thể không ăn nghĩ của Diệp Hành trở nên hỗn loạn, cho đến trước mắt bỗng nhiên có thêm một cái bánh bao mới lấy lại tinh thần, phát hiện là Đường Minh Hề đưa cho hắn.“Tôi không ăn nổi nữa.” Vẻ mặt của đối phương hết sức vô Hành nhìn cậu một cái, cúi đầu ở cắn bánh bao hấp một thịt ngon miệng nổ tung trong miệng của hắn, Diệp Hành giống như trở lại nhân gian.“Ăn thêm một chút đi.” Đường Minh Hề nhìn hắn “Tay cậu cầm sữa đậu nành cũng không tiện, tôi đút cậu ăn.”Chỉ đút ăn thôi, ăn một cái, bánh bao hấp còn dư cũng nhét vào trong bụng của Diệp dày của hắn đang nóng đến đau đớn, giống như có một đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve, chậm rãi bình tĩnh trở Minh Hề ăn xong bánh bao hấp sau lập tức cầm sữa đậu nành uống, trong lòng bắt đầu tính năm mới chỉ còn mấy ngày, nhưng cậu nhìn tiểu Diệp Hành giống như hoàn toàn chưa có ý định trở về Vân sao bây giờ, nam chính không trở về Vân Kinh, cậu sẽ không có thời gian đi sắp xếp chuyện chạy trốn của mình Minh Hề nhớ tới trong tiểu thuyết, Diệp Hành bị ép về Vân Kinh, là bởi vì cái vị “Đường Minh Hề” tham ô một số tài chính của Minh Hằng đi đánh bạc, sau đó đổ cho Diệp Hành tham ô tài chính, làm cho Diệp Hành mất đi sự tin tưởng của Đường Vân, hơn nữa tất cả cấp cao của Đường gia suy tính, đuổi ra khỏi Ninh em gái Diệp Nguyệt cũng bị đuổi ra khỏi bệnh viện, bất đắc dĩ, tiểu Diệp Hành không thể làm gì khác hơn là mang theo em gái trở về Vân phút này cánh chim của hắn đã đủ lông đủ cách, đoạt lại quyền thừa kế ở Diệp cũng là tình thế bắt phía sau thì không cần phải nói rồi, nửa năm sau Diệp Hành trở về Ninh Thành, rửa sạch sỉ nhục trước đó, hoàn toàn đánh bại Đường Minh Hề chắc chắn không làm ra chuyện thất đức như là trộm tiền của Diệp Hành, sau đó vu oan cho Diệp lẽ không còn cách nào khác, có thể dịu dàng để cho tiểu Diệp Hành tạm thời rời khỏi Đường gia, trở về Vân Kinh sao?Đường Minh Hề im lặng suy nghĩ, không có kết cẩn thận thử dò xét một câu “Diệp Hành, cậu có nghĩ tới hay không, nếu như Ninh Thành không có tủy sống thích hợp, có thể đi Vân Kinh tìm xem, dù sao cũng là thủ đô, tài nguyên phong phú hơn thành phố Nam Phương.” Tay Diệp Hành cầm sữa đậu nành dừng lại một Minh Hề giống như vô tình nói “Tôi nghe anh trai nói, quê của cậu không phải là ở Vân Kinh à.”“Ừ.”Cậu nổi lên dũng khí, hơi hưng phấn hỏi “Vậy năm mới cậu có trở về Vân Kinh hay không?”Mau nói trở về! Mau nói trở về!“Không về.” Diệp Hành nói cái đáp án làm cho Đường Minh Hề thất vọng.“Tại sao?” Đường Minh Hề không giải thích được, nghĩ thầm bây giờ nam chính giả heo ăn cọp cũng một năm rồi, còn không nghỉ ngơi dưỡng sức chuẩn bị giết lại Diệp gia à!Cậu được đó tiểu Diệp Hành! Đứng dậy từ gốc! Lấy ra khí phách lúc đầu của nam chính!!- “Tôi cãi nhau trở mặt với mẹ của tôi rồi.” Diệp Hành hời hợt nói một Minh Hề chỉ nghe đã lập tức biết không đơn giản như vậy, Diệp gia là nhà giàu có nhất Vân Kinh, mẹ con cãi nhau trở mặt, chắc chắn không đơn giản là thời phản nghịch lúc trưởng quên đi!Quả nhiên mọi việc chỉ có thể dựa vào chính mình, tôi đang nghĩ cách cho Minh Hề cho là cậu nói chuyện với Diệp Hành tới đây đã kết thúc biết bỗng nhiên Diệp Hành nói một câu “Lúc còn rất nhỏ quan hệ của tôi và bà ấy cũng còn được.”Đường Minh Hề kinh ngạc quay đầu, không nghĩ tới Diệp Hành lại bằng lòng nói chuyện của mình với không nói chuyện, chỉ kiên nhẫn nghe.“Hôn nhân của mẹ và cha tôi không hạnh phúc, sau khi tôi ra đời được ba năm, cha của tôi đã có tình nhân.”Ôi, Đường Minh Hề dựng lỗ tai nhỏ lên nhiều chuyện.“Năm tôi ba tuổi, trong nhà xảy ra chuyện lớn.” Diệp Hành im lặng một lúc, tiếp tục nói “Mẹ của tôi bị bắt cóc, còn bắt cóc cha và tình nhân của ông ấy.” Gì? Trong tiểu thuyết không có đoạn này mà cướp có thể là vì muốn chút tiền chuộc, kêu cha tôi chọn tình nhân của ông hoặc mẹ tôi.”- Đường Minh Hề nghe đến hít khí lạnh, chọn vợ và tình nhân, cái lựa chọn hai chọn một chết tiệt này!“Cha cậu cho tình nhân?”“Không, ông ấy chọn mẹ tôi, vì khi đó mẹ tôi đang mang thai.”Nói tới đây, Diệp Hành tự giễu một chút “Nếu như bà ấy không mang thai, cha tôi sẽ không chọn bà.”Đường Minh Hề “Vậy tình nhân của cha cậu thì sao? Chết rồi à?”“Không biết.” Diệp Hành lên tiếng “Sau đó quan hệ của cha mẹ tôi càng ngày càng kém, Cha tôi vì không chọn được người thương, vẫn đau lòng hối hận, mấy năm sau buồn đến chết đi!”Này, Đường Minh Hề không biết nói gì cho phải, chỉ có thể nói không hổ là cậu nha, anh nam chính, trên khắp mọi mặt mà nói thì bối cảnh gia đình cậu cũng xứng với thân phận nam chính của cậu đó!“Ra đời mà không có ai mong chờ, cha mẹ của em ấy còn hận em ấy, chỉ có tôi hy vọng em ấy ra đời, ít nhất là như vậy, tôi không phải là người duy nhất cô đơn trên thế giới.”Đường Minh Hề nghĩ thầm, vậy mình vẫn phải an ủi nam chính, suy cho cùng người ta cũng nói ra từ nội Hành tự giác nói quá nhiều, cho dù là nói cho Đường Minh Hề nghe, bình hoa nhỏ không tim phổi cũng sẽ không có cảm xúc qua là lúc hắn đứng dậy, Đường Minh Hề chui vào ngực của hắn, ôm hắn một tác vội vàng, làm cho Diệp Hành sững sờ đứng yên tại đó Diệp Hành cũng đưa cánh tay, ôm chặt Đường Minh Hắn cúi đầu, chôn mặt vào vai của đối Minh Hề nghĩ thầm, chắc là hắn rất không thương mẹ không thương, có một đứa em gái nương tựa sống đến lớn, cuối cùng còn bệnh nghiêm trọng như vậy, nói không chừng lúc nào cũng có thể không thật giống như sau lại cưới vợ cũng không làm cho người ta bớt Đường Tiểu Hề không để cho người ta bớt lo yên lặng đau lòng, sau này nhất định phải tiết kiệm một chút cho tiểu Diệp Hành, ít nhất không mua kim cương lớn như vậy!“Anh đang suy nghĩ gì vậy?” Bỗng nhiên Diệp Hành lên Minh Hề thốt lên “Nghĩ phải tiết kiệm chút.”“?”“…”Làm sao nói ra lời trong lòng vậy, cứu mạng!!!Đường Minh Hề hơi buồn Hành buồn cười “Cuối cùng lương tâm của Đường Tiểu Hề phát hiện cảm thấy chồng rất thảm, muốn làm một hiền thê à.”- “…”Đi chết đi, trả sự đau lòng lại cho dù, Đường Minh Hề vẫn không tránh khỏi Diệp Hành, để cho hắn ôm chính mình như yên lặng chôn mặt ở trong ngực của Diệp Hành, chóp mũi vẫn có mùi hương dễ chịu.“Cậu sẽ không cô đơn.” Đường Minh Hề rầu rĩ không vui nói “Sau này tôi ở cùng cậu.”Đến tầm nửa năm đường sau này phải tự mình kiên cường đi thôi, tiểu Diệp Hành giống như dùng sức vuốt ve cậu, giống như cây gỗ duy nhất di chuyển trong xoáy nước, giọng nói khàn khàn “Đường Minh Hề, nếu như tôi từng làm sai chuyện gì, cậu có tha thứ cho tôi không.”Đường Minh Hề suy nghĩ một chút, nhanh chóng trả lời “Xem là chuyện gì đã.”“Nếu như là chuyện rất xấu gì sao?”- “Mua cho cậu mười đảo.”Bỗng nhiên tim của Diệp Hành trống không, không nhịn được cười “Anh mua nhiều đảo như vậy để làm gì?”“Đơn giản là tôi muốn bọn nó không được à?” Đường Minh Hề đúng tình hợp vỗ lưng của Diệp Hành, khẽ ép chặt “Có câu tục ngữ, thiên tương giáng đại nhậm ư tư nhân dã, tất tiên khổ kì tâm chí, lao kì cân cốt, mặc dù nửa đời của cậu bấp bênh, nhưng tương lai nhất định là ánh sáng rực rỡ. Trong tiểu thuyết đều viết như vậy, thân thế của cậu, tuyệt đối là vai nam chính trong kịch bản. Yên tâm, lập tức sẽ phải khổ tận cam lai rồi.”* Thiên tương giáng đại nhậm ư tư nhân dã, tất tiên khổ kì tâm chí, lao kì cân cốt 天降大任于斯人也, 必先苦其心志劳其筋骨 Trời định giao cho người nào trách nhiệm lớn lao, ắt trước tiên làm cho khốn khó tâm chí, nhọc nhằn gân không phải à, ngoại trừ sau khi nhân vật phản diện trước đó, vai nam chính tiểu Diệp Hành chính thức bắt đầu con đường phản Minh Hề tùy ý ngoan ngoãn để cho Diệp Hành ôm, sau khi hiểu lời khen, đối phương cũng không cái phản ứng nghĩ lại một chút, chẳng lẽ vuốt đuôi không thành công rồi à?Kết quả một giây sau, bỗng nhiên Diệp Hành buông cậu ra, hai tay đặt ở trên bả vai của cậu, nhẹ nhàng kéo ra, làm cho khoảng cách hai người cách ra một Minh Hề?Diệp Hành thong thả ung dung nói “Vậy anh làm nữ chính trong kịch bản à.”- ……Đường Minh Hề hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười nam nhân, tôi là cha của cậu.
Người đẹp à, em là ai vậy?Đường Minh Hề dán chặt mắt vào gương chừng khoảng hơn 5 phút, sau khi xác định người đẹp trong gương chính là mình thì lại nhịn không được mà tự hỏi thêm lần nữa Người đẹp à, rốt cuộc thì em là ai vậy?“Nhị thiếu……”Dì Vương dè dặt lên tiếng gọi cậu, kéo cậu ra khỏi trạng thái hỗn mặt của cậu trông như kiểu không còn nuối tiếc gì đối với cuộc sống này nữa vậy, rưng rưng mắt rồi cúi đầu nhìn ngắm cái thân thể trắng nõn, tinh tế của mình, nhớ thương 6 kh ... Văn án 1Đường Minh Hề xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nam chính phế vật nghịch tập, trở thành vợ của nam cuốn tiểu thuyết này, vì để làm nhục nam chính, vợ của nam chính đã tìm mọi cách dằn vặt hắn, đánh đập hắn. Kết cục là bị nam chính bẻ gãy tay chân rồi ném xuống biển biển, để mặc cho cá mập cắn Minh Hề vừa mới xuyên qua …… Đương nhiên là phải nắm bắt thời gian mà ôm đùi nam chính rồi!Đối xử tốt với hắn, cho hắn ăn ngon, tặng hắn đồ để mặc, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng mà……“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong bão tuyết suốt một ngày một đêm rồi ạ!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã bị treo ở cửa ba ngày ba đêm!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đi gặp tên ti tiện Đường Nặc kia rồi.” Tôi còn có thể làm gì để cứu vãn tình hình đây Văn án 2Trên vịnh Thanh La, Đường Minh Hề và Đường Nặc cùng bị bắt bắt cóc chĩa súng vào Đường Minh Hề, phía sau lưng là vách đá cao, là biển sâu nước xoáy.“Diệp thiếu, vợ và tình nhân, chọn một đi!”Đường Minh Hề run rẩy nói Diệp Hành, tôi không biết Hành nhấc mí mắt, hờ hững Đường Nặc, qua cái liếc mắt cũng không dành cho Minh Hề mất hết hy vọng, thả người nhảy xuống vách núi, chôn thây dưới đáy biển khi cậu chết, chỉ thấy Diệp Hành khẽ sửng sốt, sau đó hai mắt như thể đã nứt lâu sau đó, người ta nhìn thấy giám đốc tập đoàn quyền lực – Diệp Hành run rẩy quỳ trên mặt đất, lặp đi lặp lại tên của vợ mình. Trông hắn như thể đang phát điên mà ——Sau khi nhảy xuống biển, Đường Minh Hề điên cuồng bơi những 20km rồi lên được bờ, hai mắt ướt đẫm Ha ha ha ha ha ha cuối cùng ông đây cũng có thể được tự do rồi!! Giả chết cũng chỉ sướng trong nhất thời, giả chết cả đời thì sướng cả đời Cái chức Diệp phu nhân này ai muốn giữ thì giữ, ông đây đếch thèm!
Bạn đang đọc truyện Tôi Thực Sự Không Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện! của tác giả Tam Thiên Phong Nguyệt. Đường Minh Hề vừa mới xuyên qua …… Đương nhiên là phải nắm bắt thời gian mà ôm đùi nam chính rồi!Đối xử tốt với hắn, cho hắn ăn ngon, tặng hắn đồ để mặc, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng mà……“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong bão tuyết suốt một ngày một đêm rồi ạ!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã bị treo ở cửa ba ngày ba đêm!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đi gặp tên ti tiện Đường Nặc kia rồi.”Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Muốn Làm Cá Mặn hay Vô Tội Và Tà Ác.
Người đẹp à, em là ai vậy?Đường Minh Hề dán chặt mắt vào gương chừng khoảng hơn 5 phút, sau khi xác định người đẹp trong gương chính là mình thì lại nhịn không được mà tự hỏi thêm lần nữa Người đẹp à, rốt cuộc thì em là ai vậy?“Nhị thiếu……”Dì Vương dè dặt lên tiếng gọi cậu, kéo cậu ra khỏi trạng thái hỗn mặt của cậu trông như kiểu không còn nuối tiếc gì đối với cuộc sống này nữa vậy, rưng rưng mắt rồi cúi đầu nhìn ngắm cái thân thể trắng nõn, tinh tế của mình, nhớ thương 6 khối cơ bụng đã biến mất một cách thần cậu lại ngẩng đầu lên nhìn ngắm căn phòng xa lạ này, đèn treo tường đầy tinh xảo, hoa mĩ, tấm thảm thủ công được làm từ len. Cả căn phòng toát lên một mùi “tiền” nồng đậm, phảng phất còn có cả hơi thở lười biếng của vị chủ nhân căn phòng ngoài cửa sổ, tuyết đang bay đầy trời —— rõ ràng tối hôm qua cậu vẫn đang sống trong một mùa hè nóng là đang nằm mơ nhỉ? Tất cả những điều này chỉ là mơ thôi?Dì Vương nghĩ rằng có lẽ Đường Minh Hề vẫn đang buồn bực vì bị chồng mình – Diệp Hành đánh lại, bởi vậy bà lên tiếng an ủi “Nhị thiếu, xin ngài bớt giận, tên Diệp Hành kia không biết tốt xấu, lại còn dám đánh lại, ngài phạt hắn là đúng, đừng vì vậy mà nổi giận, ảnh hưởng đến sức khỏe của bản thân.”Đường Minh Hề nghe được cái tên “Diệp Hành” này, khóe miệng lập tức run rẩy kịch thật ở ngay trước mắt, cậu không thể không chấp nhận rằng mình đã xuyên lại còn là xuyên vào một cuốn tiểu thuyết cậu từng đọc, xuyên thành một nhân vật cùng họ cùng tên khác mỗi khuôn mặt và cơ thể —— tấm bia đỡ đạn siêu uy tín aka vợ cũ của người tên “Diệp Hành” vậy, cậu chính là tấm bia đỡ đạn, tên phản diện ngu ngốc, còn Diệp Hành chính là nam chính của tiểu thuyết “Chàng rể đô thị”.So sánh với các tiểu thuyết khác, Diệp Hành còn giống nam chính phản diện hơn cả kẻ xấu giết người không thèm chớp mắt, hơn cả boss phản diện ở ải cuối nhân vật của cậu, là vợ cũ của nam chính phế vật trước khi hắn nổi dậy, cả truyện chỉ biết vừa đánh vừa mắng nam chính, cuối cùng tất nhiên là chỉ có thể chết mà không có mồ Minh hề nhớ rõ, một giây trước rõ ràng cậu còn đang uống rượu tiếp khách ở Wall Street, vậy mà ngay giây tiếp theo, cậu đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết nguyên tác, Diệp Hành là con trai vợ cả của nhà họ Diệp – đệ nhất hào môn ở thủ đô Vân Kinh, thậm chí là đệ nhất hào môn toàn quốc. Hắn tranh giành quyền lợi với mẹ mình, cuối cùng bị thất bại, hắn cùng với em gái mắc bệnh nặng của mình bị lưu đày đến Ninh thành ở phía nam, may mà có ông Đường cứu để báo đáp ơn cứu mạng của ông Đường, Diệp Hành quyết định giấu giếm thân phận thật của mình, trở thành con rể của nhà họ Đường và chấp nhận ở rể, một năm trước hắn đã đính hôn với Đường Minh tưởng rằng sau khi đính hôn cùng với Đường Minh Hề, hắn sẽ có tiền để chi trả cho việc chữa bệnh của em gái mình, nhưng ai mà ngờ rằng, nửa năm sau khi đính hôn, ông Đường đã bất hạnh mà qua cái chết của ông, Đường Minh Hề càng làm căng chuyện cưới hỏi này hơn, thậm chí còn coi ý tốt của ông Đường là một thủ đoạn để làm nhục chính mình —— thử hỏi ai có thể chịu được việc chính mình phải cưới một người “vợ” mang giới tính nam?Hơn nữa, đó không phải là cưới, là cậu phải “gả” cho Diệp Hành!Bởi vậy nên Đường Minh Hề cứ vịn vào việc em gái của Diệp Hành bệnh nặng phải nằm viện để áp chế hắn, sỉ nhục hắn bằng cả hành động và lời nói, tra tấn cả về tinh thần và thể kết cục của việc đắc tội nam chính không cần nghĩ cũng biết, không lâu sau thì Diệp Hành đã tự khôi phục được thân phận con trai vợ cả của mình, thậm chí còn thành công giành được quyền lực lớn mạnh về phía khi lên nắm quyền, người dính đạn đầu tiên chính là Đường Minh Hề chứ chẳng ai khác!Ở phần kết của nguyên tác, kết cục của Đường Minh Hề thê thảm cực kì, cậu bị nhốt trong một căn phòng tối, lần lượt phải chịu mười tám loại hình phạt, tra tấn cả về thể xác và tinh cùng thì bị ném vào giữa bầy cá mập, không hề thương tiếc. Một người vốn còn đang sống sờ sờ vị đám cá mập cắn xé đến chết!Ngũ mã phanh thây cũng còn nhẹ, chứ làm như thế kia…… quả thực là chết mà không còn lưu lại một chút gì!“Nhị thiếu, Nhị thiếu?” Dì Vương lại lên tiếng lần giờ phút này, Đường Minh Hề đang bị những hồi tưởng của mình về cuốn tiểu thuyết dọa cho sợ đến mức chảy cả mồ hôi mở đầu mới như thế này khiến Đường Minh Hề trợn tròn hai mắt, suýt thì ngã quỵ trên mặt cảnh nhà cậu cực kì tốt, cha mẹ đều khỏe mạnh, bản thân cậu cũng vừa tốt nghiệp đại học Harvard được nửa năm, cũng được coi là đã đi tới vạch đích của cuộc đời, vậy mà lại phải chịu cảnh chết trẻ QvQNhưng giờ mà quay về cũng chỉ có đường chết, đã tới đây rồi thì cứ cố vậy, đến đâu thì hay tới cậu đã xuyên đến đây và trở thành Đường Minh Hề thì chắc chắn không thể để chính mình giẫm lên vết xe đổ đó được.“Dì vừa mới nói Diệp Hành ở đâu cơ?” Đường Minh Hề cố ép chính mình bình tĩnh lại, hồi này bị dọa sợ nên giọng nói của cậu đã hơi nghẹn Vương “Nhị thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong tuyết một ngày một đêm rồi ạ. Ngài cứ yên tâm, hắn ta quỳ ngoài sân, nếu không có lệnh của ngài thì không một ai dám cho hắn đứng lên đâu!”Đường Minh Hề vốn còn đang định ôm đùi nam chính ……Cuộc sống này có thể tươi đẹp hơn một chút được không? =Mà cũng phải, từ ngày Diệp Hành về ở rể nhà họ Đường, hắn chưa từng được sống như một người bình đánh chửi, bị vũ nhục là chuyện cơm bữa, không cho ăn cơm cũng chỉ là chuyện hôm qua hắn vì lo lắng cho tình trạng của em gái mình đang nằm viện nên đã chạy ra ngoài, ai ngờ lại bị Đường Minh Hề phát hiện, nổi một trận lôi người giằng co nhau ở cầu thang, Đường Minh Hề từ nhỏ đã yếu ớt, nhỏ bé, sao có thể là đối thủ của Diệp Hành đầu tiên Diệp Hành đánh trả những màn đánh đập của cậu lại là trực tiếp đẩy cậu xuống dưới cầu thang, đập đầu vào tường. Rồi xong, tới công chuyện luôn chứ gì nữa!Dì Vương vẫn còn đang lải nhải, oán giận ở bên cạnh “Mà cái tên Diệp Hành này cũng không biết tự mình soi gương xem mình là ai, một thằng con rể không quyền không thế mà thôi, hắn ta nghĩ rằng chỉ cần có di ngôn của lão gia chống lưng thì không ai dám động vào hắn à. Chẳng qua là bình thường chúng ta đối xử nghiêm khắc với hắn một chút xíu thôi. Lần trước treo hắn trên xà nhà ba ngày ba đêm mà đến giờ hắn đã quên sạch rồi, đánh hắn mắng hắn thì cũng bởi vì hắn mắc lỗi trước!”Mỗi một câu nói của dì Vương tựa như một con dao đâm thẳng vào lồng ngực của Đường Minh Minh Hề thở gấp, giơ tay đỡ lấy thành giường để có thể đứng vững, run rẩy thở phì phò, suy nghĩ ôm đùi nam chính phút chốc biến mất không còn tăm nữa, trong nguyên tác có miêu tả tên Diệp Hành kia cực kì thông minh, nếu chính mình chạy đi ôm đùi hắn, kiểu gì hắn cũng sẽ phát hiện ra “Đường Minh Hề” này đã bị tráo đổi thành một người lúc đó, không chỉ Diệp Hành có ý định giết cậu, mà người nhà họ Đường sau khi biết cậu chỉ là “tu hú chiếm tổ” thì cũng sẽ đuổi cùng giết tận!Nghĩ như vậy, Đường Minh Hề thở dài một hơi Chời đấc ơi, tui khổ quá mà……“Dì Vương.” Đường Minh Hề đánh gãy cơn thịnh nộ của dì Vương. Cậu nghĩ tới nam chính vẫn đang quỳ ở trong sân, bắt chước giọng điệu của nguyên chủ, ngang ngược mà kiêu ngạo nói “Để Diệp Hành quỳ trong viện làm cái gì? Lẽ nào là muốn để anh trai tôi nhìn thấy à? Sau đó chạy tới đây trách mắng tôi ngược đãi hắn?”Cậu nghĩ thầm Mau chạy ra ngoài đỡ nam chính dậy đi chứ gì nữa!Dì Vương gật gật đầu “Đúng đúng đúng, Nhị thiếu, may mà ngài suy nghĩ thấu đáo. Tên tiện nhân này đúng là một kẻ lắm mưu nhiều kế! Giờ tôi sẽ bắt hắn vào trong nhà rồi quỳ!”Đường Minh Hề Hả? Ý của tôi có phải vậy lát sau, Diệp Hành đã bị mấy tên người hầu thô bạo kéo vào trong nhà, nghiêng nghiêng ngả ngả mà hắn quỳ bên ngoài cũng lâu rồi, đầu gối cũng bị thương nghiêm trọng vì gió rét, giờ thì cũng không còn đứng vững được nữa, trực tiếp ngã thẳng xuống mặt đất.“Bịch” một tiếng, Đường Minh Hề lập tức tỉnh thấy Diệp Hành, nam chính trong nguyên tác, mà lại còn là người sắp giết chính mình, Đường Minh Hề nói không sợ là nhìn dáng vẻ hiện tại của hắn, ngay cả một người mới đọc lướt qua nguyên tác như cậu cũng không nhịn được mà hít sâu một thân trên dưới của Diệp Hành không có chỗ nào là lành lặn cả, mặt mày thì tái ngắt, khóe miệng còn có máu, làn da tái nhợt vì cái lạnh, thậm chí còn có thể nhìn thấy một mảnh xanh tím, những vết thương chồng chất, có nhỏ có thiếu niên kia chỉ mặc một cái áo hoodie mỏng tanh, lại còn phải quỳ trong nền tuyết một ngày một đêm, đôi môi cũng đã khô nứt, chỉ có thể hơi mơ hồ mường tượng ra dáng vẻ thần thái trong tương lai,Mà chưa kể, khi Đường Minh Hề nhìn thấy khuôn mặt của hắn, trong lòng lập tức cả kinh —— thân hình của thiếu niên này còn chưa nảy nở, trông cực kì non nớt. Theo như trong nguyên tác, năm nay hắn vừa mới tròn 17, mới chỉ đính hôn cùng với Đường Minh Hề, chờ đến khi trưởng thành thì sẽ kết hôn với lễ thành hôn hôm đó cũng chính là ngày chết của Đường Minh Hề trong nguyên được rồi, ít ra thì cũng còn tận một năm để nghĩ cách ly hồn rồi bỏ chạy QvQĐường Minh Hề nghĩ thầm trong cái rủi có cái may, thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng khuôn mặt vẫn bình tĩnh, lạnh tanh như Hành tuy rằng đang quỳ trên mặt đấy, nhưng hắn vẫn ngẩng đầu, tóc mái quá dài nên đã che khuất cả lông mày, lông mi của hắn nhẹ nhàng rung động, đôi mắt đào hoa bình tĩnh không một gợn sóng mà nhìn chằm chằm vào Đường Minh Hề, tựa như một con thú dữ đang ẩn núp trong bóng đêm, một con rắn Minh Hề bị hắn nhìn tới mức da đầu tê rần rần, chỉ cảm thấy trong cặp mắt của người trước mắt ngập tràn sát ý và hận ý đối với ngoài cửa sổ đang có bão tuyết, tiếng gió gào thét rợn cả người. Băng tuyết bao phủ khắp cả căn phòng của Đường Minh Hề rõ ràng có trải một tấm thảm làm bằng len cực kỳ mềm mại, ấm áp, cả căn phòng ấm áp như tiết trời mùa giờ phút này, khi phải đối diện với ánh nhìn lạnh nhạt của Diệp Hành……Đường Minh Hề chỉ cảm thấy nhiệt độ trong phòng còn thấp hơn cả nhiệt độ ngoài trời nữa kìa.
tôi thực sự không muốn làm nhân vật phản diện